Vn365: Open Group mang niềm tin đến những người bị bạo hành

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN
0932 109 113
0909399758
0932 109 113

Open Group mang niềm tin đến những người bị bạo hành

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ông nội Tuấn Anh đẩy cửa vào, sững sờ một hồi. Rồi mặt ông đanh lại, giáng cho Tuấn mấy bạt tai. Sáng hôm sau, ông lôi hết quần áo của Tuấn Anh ném ra sân. Vậy là câu đi, khi trong túi chỉ còn vài chục ngàn. Đó là bắt đầu câu chuyện của Ngô Tuấn Anh – một nạn nhân bị bạo hành được Open giúp đỡ

“Biết là không có tương lai”

Ngô Tuấn Anh là chàng trai 9x, quê quán Tây Ninh và cậu thích mọi người gọi than mật là Tuấn. Lý giải về điều này, Tuấn Anh nói: “xưng là Anh nghe nó kì kì, nhất là với người lớn tuổi hơn”, nên tự xưng là Tuấn. Tuấn là một cậu trai nhút nhát hiền lành. Từ bé, anh chỉ thích chơi với các bạn nữ, và phải chịu đựng sự dè bỉu của đám bạn học. “đồ bê đê”, “bệnh bê đê”, “bóng”. Nhưng trong thâm tâm, anh vẫn nghĩ mình là một người đàn ông. Vì anh là đứa cháu trai duy nhất của dòng họ. Và vì anh được dạy dỗ để trở thành một trụ cột của gia đình. Sau khi ba mẹ anh li hôn, anh về sống với ông bà nội. Người cháu đích tôn là anh buộc phải mạnh, và vững chãi, trong gia đình nhỏ của mình.

Tuấn đã từng quen một cô bạn gái, suốt 3 năm cấp III. Tình yêu thời áo trắng và những vụng dại thơ ngây buổi đầu, với anh lại không phải là kí ức sâu đậm nhất. Đậu Đại học Kinh tế TP. HCM, Tuấn khăn gói lên Sài Gòn ở trọ và gặp một người anh. Những quan tâm ân cần mà chàng trai đó dành cho Tuấn bỗng khiến anh rung động. Chàng trai đó nói với Tuấn rằng mình là gay. Tuấn bắt đầu hoang mang.

Tuấn tâm sự, thời gian đó rất khó khăn, anh phải đấu tranh rất nhiều. Cảm xúc, gia đình, trách nhiệm, xã hội. Mọi thứ xoay vòng trong đầu anh. Rồi anh nhận lời tỏ tình của chàng trai đó. Anh đồng ý. Mỗi ân cần mà người anh đó dành cho, mỗi lo lắng của người anh đó cho anh, mà một lần anh hạnh phúc.Anh biết rằng mình đã yêu.

Ông Phan Thanh Nhàn - Trưởng nhóm Open đang thực hiện các hoạt động truyền thông cộng đồng.

Cả hai cùng về nhà Tuấn chơi, như hai người bạn thân. Một buổi tối, cả hai đang trong phòng thân mật như những cặp đôi yêu nhau khác. Ông nội Tuấn đẩy cửa vào, sững sờ một hồi. Rồi mặt ông đanh lại, giáng cho Tuấn mấy bạt tai. Đêm đó Tuấn ở trong phòng và khóc trên bờ vai của người yêu. Đầu óc trống rỗng, đau nhức. Những cái tát đầu tiên từ ông nội sau 22 năm lớn lên, Tuấn thấy sao mà bàng hoàng.

- Thà không có đứa cháu như mày, chứ không để dòng họ mang nhục được.

Ông nội anh đã nói như thế trong buổi sáng hôm sau. Rồi bằng ánh mắt lạnh và đục ngầu, ông lôi hết quần áo của Tuấn ném ra sân. Người yêu Tuấn đã ra khỏi nhà từ sớm. Vậy là Tuấn đi, một mình, khi trong túi chỉ còn vài chục ngàn.

Lên Sài Gòn, Tuấn cắt đứt liên lạc với mọi người. Anh đến khắp các quầy thuốc tây và mua được 50 viên thuốc ngủ. Nuốt trộng, thuốc ngủ đắng ngắt. Nhưng có lẽ cũng chẳng đắng bằng thân phận của anh.

Anh cười, vậy mà sao cũng không chết.

Anh ngủ li bì trong hai ngày, mở mắt ra thì thấy mình đang trong bệnh viện. Là người yêu anh đã đưa anh vào viện, và chăm sóc anh suốt một tháng sau đó.

Họ yêu nhau được ba năm. Gia đình chàng trai đó phát hiện. Mẹ chàng trai dọa tự tử. Vậy là anh chấp nhận để người yêu sang Đài Loan. Anh ra Hà Nội thực tập cuối khóa mong quên đi một chương của đời mình.

Tình yêu mới lại đến. Một chàng trai Hà Nội dễ mến và ngọt ngào. Nhưng họ cũng chỉ là anh em trong mắt gia đình chàng trai đó. Ngày rời Hà Nội, anh khóc như mưa trên sân bay Nội Bài. Mọi thứ lùi vào kỉ niệm. Anh bảo, “biết là không có tương lai”.

Tôi hỏi anh, anh này, các cặp đôi nam nữ thì họ biết tương lai của họ là gì. Họ sẽ cưới nhau, sinh con, rồi ăn đời ở kiếp, đại loại vậy. Còn “tương lai” trong tình yêu của anh là gì? Anh nói, tương lai trong một mối quan hệ đồng tính, chính là việc cả hai phải ổn định được kinh tế, yêu, và hiểu nhau. Được sự chấp thuận của gia đình.

Nói đến đây, anh cười một cái thật gượng. Tình yêu là một điều kì diệu, nhưng cũng mỏng manh thay. Những cặp đôi nam nữ ta cho là bình thường, cũng sẽ gặp muôn vàn sóng gió từ chính mối quan hệ của họ. Ở đây, Tuấn nói về những mối tình của mình. Đó là tình yêu, bên trong đó chắc chắn cũng có rất nhiều những khó khăn như vậy. Nhưng tình yêu của Tuấn và các bạn anh còn phải vượt qua quá nhiều rào cản, từ dư luận xã hội, từ trách nhiệm, từ chính gia đình mình.

Các mối tình của Tuấn kết thúc, không phải vì cả hai đã hết tình cảm cho nhau, mà vì gia đình. Họ không có được hạnh phúc từ chính những người yêu thương họ nhất.

Tôi là, chứ không bị

Giờ anh là nhân viên truyền thông của Open Group, nơi tạm lánh đã từng giúp anh vượt qua những khó khăn sau khi bỏ nhà đi. Open Goup đã đưa các chuyên gia về tới nhà anh để giải thích cho ông bà nội anh hiểu. Phải đến lần thứ 3 ông bà nội anh mới chịu tiếp họ và cho anh vào nhà.

Anh kể, hôm đó là lần đầu tiên thấy ông nội khóc. Anh quỳ trước ông bà rồi nói trong nước mắt, “con xin lỗi”. Ba từ nhẹ bẫng, nhưng là một chặng đường dài với bao nhiêu thử thách và giằng xé với anh. Anh có lỗi không? Khi đã chối bỏ vị trí trụ cột gia đình, khi không thể nối dõi cho dòng họ, khi trở thành đề tài cho mọi người chỉ trò, dè bỉu gia đình mình, cái gia đình nhỏ anh đã được dạy phải đủ mạnh và vững chãi để bảo vệ? Nhưng điều đó làm anh đau lòng.

Nhưng anh không có lỗi khi được sinh ra như vậy. Ở cái tuổi 23, anh bảo, trải qua nhiều chuyện, bây giờ anh sẽ chỉ sống vì gia đình và bản thân mình.

Anh chia sẻ, Open đã giúp anh rất nhiều, nên khi từ Hà Nội về, anh quyết tham gia vào nhóm để giúp thêm nhiều hoàn cảnh như mình. Open là một nhóm hoạt động phi lợi nhuận với mục đích nâng cao chất lượng cuộc sống cho những người dễ bị tổn thương tại Việt Nam.

Các hoạt động chính của Open bao gồm: Vận động chính sách, Hỗ trợ nhà tạm lánh cho nạn nhân bị bạo hành, Tư vấn sức khỏe - giới tính - tình dục. Tuấn kể, từ khi tham gia Open, anh đã thử trải nghiệm cuộc sống khó khăn của các hoàn cảnh anh gặp. Anh đã từng bịt mắt trong một tuần để trải nghiệm cuộc sống của người mù, không nói trong một tuần để thấu hiểu cảm giác của người câm, và ngủ ở gầm cầu, ở vỉa hè, để biết được các em nhỏ lang thang đã đói rét như thế nào. Anh bảo, lúc ngủ dưới gầm cầu lạnh và ngứa lắm, muỗi từ bụi cây túa ra cắn quá trời, rồi đâu có ngủ được. Lúc dậy là chỉ muốn về nhà ngay tức khắc. Nhưng các em ở đó thì nhà đâu mà về...

Tuấn đẩy gọng kính và sửa lại chiếc mũ lưỡi trai đội ngược, cười híp mí. Anh đang hạnh phúc. Anh chia sẻ với tôi, anh muốn phát triển Open lớn mạnh hơn nữa, để có thể giúp đỡ được nhiều hoàn cảnh bất hạnh hơn. Anh được giúp quá nhiều, giờ là lúc anh phải giúp đỡ lại mọi người.

Tại Open Group, Tuấn Anh được sống là chính mình và những người khác cũng sẽ như thế. Open Group được biết đến như một ngôi nhà chung để hỗ trợ cho những nạn nhân bị bạo hành, có nơi ăn ở tạm trong thời gian ngắn để họ vượt qua những khó khăn ban đầu, tiêu chí hoạt động của Open Group là “Đón nhận khác biệt – chia sẻ yêu thương”.

Mọi lời đề nghị đóng góp, hỗ trợ cho Open Group, xin vui lòng liên hệ website: www.openvn.org hoặc facebook: www.facebook.com/open3x, số điện thoại trưởng nhóm Thanh Nhàn: 09.3210.9113

Thảo Huỳnh

Link: http://vn365.net/open-group-mang-niem-tin-den-nhung-nguoi-bi-bao-hanh 

 
 

 

 

Copyright © 2014 http://openvn.org/ All rights reserved
Thiết kế webiste bởi www.ThanhLapWeb.Com - Kingbao Media